Tận cùng nỗi đau

Tranh: doreyme

Đ. giật mình tỉnh giấc. Ánh nắng lấp lánh xuyên qua tán lá, rọi thẳng vào lớp cửa kính, tan nhẹ vào lớp màn trắng mỏng manh, chạm vào đôi bàn chân đang gác hững hờ trên gối. Đ. được dịp nhìn ngắm kỹ mấy ngón chân thô. Mẹ thường nói chân cô giống hệt chân cha, chính xác từ hình dáng từng ngón đến cả độ dài ngắn giữa các ngón. Móng chân để mộc, được cắt tỉa tương đối gọn gàng nhưng không quá chăm chút. Trên mu bàn chân để lộ vài đường gân xanh, và một nốt ruồi bé xíu vừa bằng đầu bút bi như thể đứa trẻ nghịch ngợm nào đó đã chấm một chấm lên đó lúc cô đang say ngủ. Nốt ruồi ở chân là cách bà mụ đánh dấu những đứa trẻ ở kiếp trước đam mê rong ruổi và vẫn còn ôm giấc mơ rong ruổi đó theo đến tận kiếp này. Nốt ruồi để nhắc nhớ một khao khát luôn sôi lên, thúc giục cô gái trẻ sục sạo trong mọi ngóc ngách của mọi thành phố cô đi qua những hiện thực đẹp đẽ về sự sống. Tin chắc như vậy, Đ. ưa mỉm cười khi nhìn vào “đặc điểm nhận dạng” của mình.

Tuy nhiên, không phải lúc này. Giật mình tỉnh giấc không phải là một điều vui vẻ để có thể mỉm cười. Đ. khẽ cựa mình, kéo nhẹ tấm chăn đang vắt trên nửa người trùm kín qua đầu, nghĩ về giấc mơ đẩy bật cô về đời thực nơi căn phòng thân thuộc của mình trên tầng 3 một căn chung cư cũ kỹ kiểu Pháp. Một cuộc truy đuổi. Lại là một cuộc truy đuổi. Đ. không còn đếm nổi đã bao nhiêu đêm cô bị truy đuổi, khi thì bởi một nhóm trông chẳng có vẻ gì là con người (có lẽ là người ngoài hành tinh, hay một dạng thú-người), khi thì bởi một bóng đen không cách nào nhìn rõ mặt, nhưng có thể đoán là đàn ông. Giấc mơ không khiến cô hoảng hốt, nhưng lại đem tới cảm giác hoang mang tột độ và trống rỗng đến cùng cực khi chẳng thể nào giao tiếp được với các nhân vật kỳ lạ xuất hiện trong giấc mơ. Là một người luôn thích lên kế hoạch cho cuộc đời mình, Đ. ghét cay ghét đắng những sự việc xảy ra ngoài mong muốn, tệ hơn là những sự việc ngoài tầm có thể kiểm soát được. Như một giấc mơ chẳng hạn. Ai có thể kiểm soát nổi giấc mơ cơ chứ!

Một bài báo phỏng vấn Y., chuyên viên tâm lý học nổi tiếng từng đề cập đến “lucid dream” – kiểu giấc mơ mà người mơ có thể xoay chuyển tình thế trong giấc mơ nhờ kết nối với toàn thức – lớp sâu thẳm bên dưới vô thức và vô thức tập thể, kết nối con người với vạn vật, một dạng quyền lực ngầm tác động đến ý thức, hành động của một người. Hứng thú với bài báo, Đ. tìm hiểu và thử mọi cách có thể để hòng kiểm soát giấc mơ. Nhưng dường như ý tưởng này không dễ gì thực hiện, nhất là khi cô trở nên nóng vội, khiến cho cái phần ý chí mạnh mẽ chiếm lĩnh hết cả tâm trí, và điều đó chẳng giúp ích được gì cả, nếu không nói là làm cho mọi việc trở nên khó khăn hơn. Càng cố gắng thâm nhập vào giấc mơ, Đ. càng thấy khó khăn mỗi lần tỉnh dậy. Có vẻ như cái chấm nhỏ trên bàn chân chẳng dành để khích lệ Đ. đi đây đi đó, mà chính ra muốn cổ vũ cô “chạy đi, chạy thật nhanh!” mỗi lần bị truy đuổi… trong mơ. Đó có phải là một phần quá khứ? Hay là một thông điệp đến từ cuộc sống thường nhật, nơi mỗi ngày cô và tất cả mọi người xung quanh phải chạy đuổi theo các dự án, kế hoạch ngắn hạn, kế hoạch dài hạn, với cả mấy lời khuyên gì gì đó từ các chuyên gia tài chính để kịp về hưu sớm tuổi 40? Ban ngày, Đ. đuổi theo chúng, nên ban đêm, chúng đuổi ngược lại cô hay sao? 40 tuổi ư? Hẳn còn 10 năm nữa. Khi ấy, nếu như đúng kế hoạch, Đ. không cần phải chạy đuổi theo mấy thứ kể trên, mà có thể nằm dài trên bãi biển Maldives, bên cạnh một anh chàng thủy thủ với làn da rám nắng. Khi ấy, giấc mơ kia có trở lại làm cô khó chịu không?

Nghĩ tới anh chàng thủy thủ – người cô sẽ yêu tha thiết ở thì tương lai, Đ. cảm thấy sự dễ chịu quay trở lại. Kéo nhẹ tấm chăn xuống dưới cằm, cô xoay người sang trái, tay trái luồn dưới gối, tay phải vuốt mấy sợi tóc rũ xuống má. Mùi quả bơ từ loại dầu gội cao cấp quyện lẫn mùi gỗ thông từ lọ linen spray mua từ một cửa hiệu mỹ phẩm organic quen thoảng trên tấm chăn trắng tinh tươm may từ loại vải linen đắt tiền mới khiến Đ. hài lòng làm sao. Cô quyết định nướng trên giường thêm một chút nữa. Dù sao, bây giờ chỉ mới 6h30 sáng. Và dù sao, hôm nay là thứ 7. Lịch làm việc ở tòa soạn vào những ngày thứ 7 thường không quá bận rộn. Vả lại, vốn dĩ, cô vẫn được phép lên văn phòng vào bất cứ giờ nào tùy thích.

Trong lúc mơ màng, Đ. nhớ W. Lịch sử tình trường của cô khá dày dặn. Đàn ông xứ nào cũng có, nghề nào cũng có. Nhưng tới lúc nghỉ hưu, cô muốn ở bên một anh chàng thủy thủ để thỏa sức cùng nhau ra khơi, trên một chiếc thuyền trắng muốt. Tất cả chỉ vì cô nhớ W. Một mối tình chóng vánh chẳng đi đến đâu vì hồi đó Đ. nông nổi, ghen tuông dữ tợn. Đ. ghen với con thuyền vô tri và cả những con sóng nồng nhiệt mà anh chàng mê đắm. Đ. ghen với Mặt trời, Mặt trăng, mưa, gió, với chuỗi ngày dài đằng đẵng phải đợi chờ anh trở về từ những chuyến ra khơi. Công việc của một thủy thủ trên con tàu vận tải quốc tế gắn liền với biển cả. Trong khi, một sinh viên Đại học như Đ. gắn chặt với ghế giảng đường, hoặc ghế thư viện. Cô sinh viên xứ nghèo một mình đi học ở thành phố đắt đỏ với ½ học bổng và ½ chi phí tài trợ từ mẹ đâu dám lơ là việc học. Cuộc sống của hai người hồi đó quá khác biệt và xa cách.

Cả hai vô tình chạm mặt khi anh làm khách mời trong một chương trình trò chuyện với sinh viên mà Đ. có vinh dự nằm trong ban tổ chức, nhờ đó mà có cớ giữ liên lạc với gương mặt điển trai kia. Cô yêu nụ cười và làn da nâu óng, cơ thể săn chắc của anh. Anh bị thu hút bởi sự năng động, nhiệt tình của cô gái châu Á bé nhỏ. Đúng dịp anh được nghỉ xả hơi sau chuyến công tác dài, họ có trọn 2 tháng bên nhau. Sau đó thì chấm hết! Đ. còn quá trẻ dại và nóng nảy để biết cách gìn giữ tình cảm mới chớm. Đ. không chịu được cảm giác yêu xa, dù W. đã nuông chiều cô hết mực bằng những tin nhắn ngọt ngào và những cuộc gọi đường dài bất cứ khi nào anh ngơi việc. Khao khát chiếm hữu trong cô quá mãnh liệt. Cách cô nói lời chia tay với anh cũng quyết liệt đến mức gây đau đớn cho cả anh và cô, rằng “em sẽ yêu người khác” và ngày hôm sau cô tay trong tay với người khác thật. Vậy mà giờ đây cô vẫn thường nghĩ tới anh, nhớ cảm giác thư giãn nằm cuộn tròn như một con mèo ngoan ngoãn trong vòng tay anh sau mỗi cuộc yêu đương nồng cháy. Cô nghĩ mình có thể sửa lại cái kết cho mối tình đầu một cách hoàn hảo hơn khi vào độ tuổi 40. Còn tận mười năm nữa. Nên bây giờ, cô sẽ yêu thỏa thích.

Giấc mơ lúc rạng sáng đưa cô đến bên bờ biển. Từng lớp sóng xô vào nhau, quấn quít, rồi tan ra…

 

“Bạn có một tin nhắn từ Cappucino” – tiếng chuông điện thoại thông báo tin nhắn đến gọi Đ. dậy. Thức giấc lần thứ hai trong cùng một ngày bằng hai cảm xúc khác nhau cứ như thể một ngày vừa trôi qua. Với tay lấy chiếc điện thoại đang nằm chõng chơ trên tủ đầu giường, Đ. hé mắt trái, rồi đến mắt phải đọc tin nhắn.

“Chào em buổi sáng!”

“Chào anh buổi sáng!”

“Công chúa dậy chưa? Cappucino nóng hổi không?”

“Ơi anh shipper! Ship giúp em một ly rồi ship em lên văn phòng luôn nhé!”

“Dạ chị tổng biên. 30 phút nữa tôi sẽ có mặt!”

Buông điện thoại, Đ. cười để hé hàm răng xinh trên gương mặt không diễm lệ nhưng khả ái. Năng lượng từ cô không tỏa ra ấm áp như Mặt trời, đôi khi mát lành, đôi khi lạnh buốt, như một dòng suối chảy róc rách, dù gì đi nữa cũng khiến người đối diện cảm thấy bình yên. Không có điều gì ở cô khiến cho người khác bất an, trừ khi, họ quá kịch cỡm nên không đủ tự tin trước một vẻ đẹp tự nhiên hết sức bình thường. Trong con người Đ. luôn chứa đựng hai bản thể – một giản dị, mộc mạc; một lộng lẫy, phù phiếm; chúng hòa quyện với nhau tự nhiên đến mức chẳng thể tách rời, chẳng thể vùng dậy để phô trương thân thế dẫu chỉ một giây; khiến cho Đ. dù ở giữa nhóm người bình thường vẫn bừng lên nét kiêu hãnh và dù ở giữa nhóm người hào nhoáng vẫn ánh lên vẻ khiêm tốn nhún nhường. Vẻ lộng lẫy, phù phiếm của cô như mặt nước trong veo được ánh nắng trao cho sức hút lấp lánh.

Kính coong! Anh đứng trước cửa, cười, nhe hai hàm rằng trắng đều tăm tắp.

“Shipper đã tới. Chương trình ưu đãi hôm nay là một nụ hôn. Quý cô sẵn sàng nhận ưu đãi chưa?”

“Nếu nụ hôn thơm như ly Cappu này em xin nhận!”

Tay trái của anh cầm một ly Americano không đường. Trên tay phải là ly Cappucino ít đường thơm lừng béo ngậy. Vậy nên anh vừa bước vào nhà vừa chu miệng, đuổi theo môi Đoan để trao “quà khuyến mãi” trông duyên dáng và hài hước. Anh vốn là người đơn giản và có phần trẻ trung so với độ tuổi 35 và công việc dẫn chương trình cho chuyên mục thời sự. Đ. thích đồ ngọt nên dĩ nhiên yêu anh cũng không có gì lạ. Một người đàn ông ngọt ngào với mái tóc xoăn mềm mại, bàn tay ấm áp, chất giọng êm ru và nụ hôn đầy vẻ tinh nghịch như thế ai mà chẳng yêu!

Ở đài từng có nhiều cô theo đuổi, nhưng chàng MC lại bị quyến rũ bởi cái vẻ bướng bỉnh của cô nàng tổng biên tập của một tờ tạp chí thời trang đình đám khi hai người cùng có mặt tại một sự kiện. Có thể gọi họ là đồng nghiệp vì cùng hoạt động trong lĩnh vực truyền thông, báo chí. Sau sự kiện ra mắt phim là buổi tiệc rượu chiêu đãi đoàn làm phim và cánh truyền thông. Đ. hơi say do nốc hết Pinot Noir rồi đến Sauvignon Blance, ly này tới ly khác. Một cô gái có vẻ là cấp dưới muốn đưa cô về nhưng Đ. từ chối. Cô vẫn luôn tự tin vào tửu lượng của mình. Vài ba ly rượu trong mấy buổi tiệc chiêu đãi mang tính chất công việc thì nhầm nhò gì. Cô đã từng một mình nốc cạn cả một chai vang khi phát hiện người yêu cũ phản bội cơ mà! Chào tạm biệt người có dụng ý tốt, Đ. quay lại phòng tiệc nhưng cố tình lách qua đám đông các diễn viên, ca sỹ, đạo diễn, nhà làm phim, tránh xa cuộc nói cười rôm rả trước đó vừa tham gia, chọn một chỗ ngồi khuất ở phía cuối quầy bar, phía trong cùng của phòng tiệc, nơi ít người để ý, ra hiệu gọi bartender, order một ly dry martini. Gã bartender có hình xăm là một dãy số chạy dọc cánh tay gợi nhắc tới bộ phim vừa nãy – viễn cảnh tương lai khi con người không có họ tên, dòng dõi mà giống như những món hàng được ấn định mã vạch và một người có thể dùng mắt scan mã vạch để biết thông tin của đối phương. Biết đâu gã cũng chẳng thuộc về thế giới này. “Liệu có ai thực sự thuộc về thế giới này không?” – Đ. thầm nghĩ – “Khi mà, mọi thứ trên đời đều mơ hồ. Sự thật ta biết ngày hôm nay chắc gì sẽ mãi là sự thật? Đến cả những khối người di động trong buổi tiệc này. Họ mơ hồ. Ta mơ hồ. Gã bartender mơ hồ. Duy chỉ có ly cocktail gã vừa đặt xuống trước mặt Đ. là chân thật”. Vị ngọt tinh khiết được lên men của rượu gin loang nhẹ trong vòm họng và chảy thành dòng nhỏ xuống cuống họng, cay cay, kế đến, làm cơ thể nóng dần lên, tạo ra cảm giác kết nối sâu sắc tới từng tế bào. Chất rượu thấm đẫm vào cơ thể như thể ai đó đang hiểu Đ. một cách thấu suốt và quan tâm cô một cách tường tận, khiến cho Đ. cảm tưởng mình cũng hiểu hơn về cuộc đời. Cô châm một điếu thuốc, rít một hơi dài và nhè nhẹ phả làn khói mơ màng vào không gian vốn đã đặc quánh màu khói. Thế mà làn khói ấy vẫn chạm đến anh. Dĩ nhiên, với cá tính hòa đồng, sôi nổi của mình, anh vẫn đang tán gẫu cùng những người bạn mới quen. Công việc anh theo đuổi suốt 10 năm nay, niềm đam mê của anh, luôn tạo cơ hội tốt cho anh mở rộng network, tạo chỗ đứng vững chắc trong ngành. Lại thêm lối ăn nói tài tình, nơi nào anh xuất hiện, nơi đó rôm rả hẳn lên. Trong lúc tất cả mọi người đang ngoác miệng cười vì một câu đùa tếu táo, mắt anh bất chợt chạm vào làn khói và di chuyển xuống thấp dần chạm vào mái tóc, hàng mi, và bờ môi cô. Thật ra anh để ý cô từ đầu buổi tiệc cho đến lúc cô nhẹ nhàng nhưng cương quyết xuyên qua đám đông huyên náo để tìm cho tâm hồn một nơi nương náu nhưng anh chưa bắt chuyện vì cảm thấy dù những lời bình luận về bộ phim từ cô có sắc ngọt đến đâu thì dường như tâm trí cô vẫn không ở tại bữa tiệc này, giữa những con người này. Kiểu phụ nữ và đàn ông có chút chỗ đứng trong xã hội như cô và anh, như rất nhiều gương mặt khác trong buổi tiệc dường như đều biết cách phân mảnh chính mình bằng cách tạo ra một nhân cách phù hợp với đám đông và sử dụng nó một cách thuần thục. Nếu người ta đã phát mình ra người-máy, thì họ đây, có lẽ chính là máy-người. Những con người (luôn cho mình) hiện đại được lập trình những chế độ tự động cho từng thể loại môi trường khác nhau.

Quá nửa đêm, buổi tiệc đã tàn, chỉ còn một vài gương mặt đỏ giãn nở ra vì rượu và những bộ đồng phục của nhân viên quán bar. Anh tiến đến nơi những làn khói mỏng, gợi ý: “Dạo bộ với tôi không?”. Cô xoay nhẹ sang phải, vén những sợi tóc buông xõa bên má, nhìn anh, thoáng ngạc nhiên, nhưng không nói gì, giơ tay ra dấu gọi gã bartender lúc này đang xoắn vặn những chiếc ly trong suốt bằng chiếc giẻ lau mềm mại: “Tính tiền nhé anh gì ơi!”. Sau khi đặt 2 tờ giấy 500 nghìn mới cáu lên mặt bàn, Đ. chậm rãi rút ra từ chiếc xắc đen một thỏi son màu san hô, dặm môi son, rồi đứng dậy. “Đi thôi!”. Cơn say là ngà làm cho những bước chân sải dài trong chiếc slip dress đen tuyền thêm phần quyến rũ, dù dáng cô nhỏ nhắn, chưa đến 1m60. Mắt cô liếc nhẹ chạm vào bờ vai của người đàn ông đang bước đi bên cạnh. Bình thường, cô chẳng ưa gì những lời mời mọc, cưa cẩm, đặc biệt từ người mới quen, nhưng lại rất thích cái cung cách trò chuyện bình thường, tỉnh rụi như thể đã quen từ lâu của một người xa lạ. Nói xa lạ thì cũng không đúng. Tuần nào cô chả nhìn thấy anh đọc bản tin trên TV vào đúng 7h tối mỗi lần về thăm nhà bố mẹ, lại còn bắt gặp gương mặt này nhan nhãn trên các poster giới thiệu chương trình trò chuyện cùng các chuyên gia. Nụ cười xán lạn này khi thì là MC, khi thì là khách mời. Vả lại, cánh nhà báo như cô, có ai trong giới mà cô chẳng biết. Nhưng gặp anh ở khoảng cách gần như thế này, bằng khoảng cách của hai ly rượu chạm nhau trong buổi tiệc, bằng khoảng hở giữa những bước chân song song, có vẻ như là lần đầu tiên. Dùng từ có vẻ, bởi vì, biết đâu hai người đã từng lướt qua nhau. Nhân duyên ở đời ai mà biết được! Tóm lại, ý thức của Đ. đưa ra quyết định vì vô thức bảo với cô: thứ nhất, anh chàng này không phải người xa lạ; thứ hai, anh ta đưa ra một lời mời giản dị mà đủ tử tế; thứ ba – điều quan trọng nhất, Đ. cần một cuộc đi bộ, không phải một mình. Đ. ý thức được rằng mình đẹp, và đàn bà đẹp không nên đi lang thang một mình trong bộ váy xẻ ngực vào đêm khuya. Nhớ lại mình những năm 20 tuổi, Đ. thấy, sao mà khác quá. Hồi ấy trẻ người non dạ, nhưng cũng liều lĩnh và can trường, nửa đêm tan ca liền nhảy phóc lên xe phóng đi bạt mạng như thể tiếng gió rít bên tai quyện cùng với tiếng lòng cô vang lên dữ dội sẽ tạo thành một cơn lốc cuốn cô vào màn đêm. Còn bây giờ ư? Đ. cảm thấy mình cần một người đàn ông. Không hẳn cô cần anh ta che chở, đơn giản vì một người đàn ông có thể tôn lên cái đau đáu, cái sâu thẳm của đàn bà. Và cô thích thế!

“Em nghĩ gì về bộ phim mới trình chiếu khi nãy?”

“Hoang đàng – một cái tựa hay!”

“Chỉ thế thôi sao? Em thích gì ở bộ phim?”

“Sao anh không hỏi em ghét gì ở bộ phim?”

“Em ghét gì ở bộ phim?”

“Nội dung. So với những bộ phim với chủ đề tương tự của thế giới thì phim chẳng có gì đặc biệt.” 

“Nói ra những điều mình không thích chẳng dễ dàng, nhưng cô gái ngay cạnh tôi lại chân thật đến ngạc nhiên đấy. May, tôi chẳng phải ông đạo diễn, hay cô biên kịch, hay ông chú sáng lập Art Picture. Nếu là họ, tôi sẽ, hoặc là, tỏ ra bực dọc , hoặc là, rất cám ơn em.”

“Em sẽ thêm bình luận vừa rồi của anh vào bài báo sáng mai.” – cô khẽ xoay sang nhìn anh, nháy mắt. 

“Thế có điều gì làm em thấy thích ở bộ phim không? Ắt hẳn phải tìm được ít nhất một điểm yêu thích thì tôi mới được đọc bài báo đó chứ hả?”

“Bộ phim viễn tưởng đầu tiên của những tay mơ, đầu tư oách ra trò! Em thích diễn viên nữ chính”.

“Vì cô ấy đẹp?”

“Nếu yêu thích một người đàn bà đẹp rõ là quá xem thường tài năng của họ.”

“Nói hay lắm! Nhưng trước mắt tôi là một người vừa đẹp vừa tài năng đó thôi! Dĩ nhiên, cái đẹp không thể là tiêu chuẩn đánh giá một nhân vật hay một diễn viên nhưng cái đẹp sẽ tô điểm cho tài năng. Nếu bộ phim này chỉ toàn những người tài năng nhưng chẳng mấy xinh đẹp, làm sao nhà sản xuất thu hồi vốn đây? Dù sao, tôi vẫn cho rằng cô ta đẹp. Đối với phim ảnh, hay bất cứ loại hình nghệ thuật nào, cái đẹp phải là điều kiện tiên quyết! Hay có lẽ vì tôi đơn thuần hơn em?”

“Anh thích loại thức uống nào?”

“Nước lọc.”

“Môn thể thao yêu thích?”

“Chạy bộ.”

“Thế thì anh nói đúng đấy. Anh đơn thuần hơn tôi thật!”

“Nói tôi nghe xem. Sở thích của em ấy!”

“Anh vừa rước em ra khỏi quầy bar, nhớ chứ? Trả lời cho hai câu hỏi khi này. Thứ nhất: rượu. Thứ hai: nhảy đầm.”

Hai người họ cùng cười phá lên. Rõ là chỉ qua một cuộc đối thoại ngắn, dễ dàng nhận ra họ khác xa nhau. Anh là người đi tìm chân lý giữa lằn ranh hư ảo của những chân trời xa xăm. Còn cô lại luôn tìm chân lý trong sự giằng co. Đối với cô, mọi thứ trên đời đều có tính đối kháng. Đã có yêu, thì phải có ghét. Nếu không có sự phẫn nộ buộc con người ta giằng co với nhau sự thật làm sao cái thứ được gọi là chân lý có thể phơi bày ra?! 

Ngớt tràng cười, anh tiến sát bên Đ., nâng cằm cô. Đôi mắt của anh dấn sâu vào đôi mắt cô. Từ nay, cô sẽ là chân lý của anh, là chân trời mà anh sẽ hướng mắt về và tìm kiếm bên trong đó những ẩn chứa sâu xa về cuộc đời.

 

Tiếng điện thoại vang lên bài hát quen thuộc. Lần này, Đ. bị kéo ra khỏi giấc mơ của những giấc mơ. Nước mắt lăn dài trên má bởi cùng lúc với sự thức tỉnh, nỗi đau đánh mất anh còn chưa nguôi ngoai bất giác ùa về, choán lấy toàn bộ tâm trí, hơi thở, tràn trề trên gối đệm, đặc kín cả căn phòng. Đ. khóc như cái đêm đầu tiên trở về sau đám tang anh. Người ta bảo cái chết chính là sự nối tiếp của sự sống. Đ. quay quắt đi tìm mối nối của sợi dây vô hình đó nhưng chẳng thấy đâu. Đối với anh, có lẽ sự sống vẫn còn tiếp tục, phía bờ bên kia, nơi Mặt Trời có thể mọc lên từ đằng Tây, nơi anh nhìn thấy cô trong tấm gương một chiều, nơi chỉ có anh mới có thể nhìn thấy cô ra sức đập vỡ tấm gương trong sự bất lực, nơi mà cô không thể cùng anh đi tới. Còn đối với cô, sự sống chỉ là một vết đứt gãy sau một cơn địa chấn kinh hoàng. Cô từng nghĩ mình sẽ yêu anh một cách tạm thời, hờ hững chờ đến tuổi 40, cho đến khi bản án ung thư của anh trình ra trước mặt. Cô cảm thấy mình cần thú tội và xin tha thứ. Thú thật rằng cô đã yêu anh nhiều hơn ý định ban đầu, xin lỗi vì đã không nhận ra tình cảm của chính mình sớm hơn và mong rằng Thượng đế đừng tước anh khỏi cuộc đời cô một cách nghiệt ngã. Cô van xin anh tiếp nhận mọi phương pháp điều trị. Cô đã cầu hôn anh trong buổi sáng ảm đạm đó.

Đ. với tay kéo hộc tủ cạnh đầu giường. Hai năm qua cô chưa từng đủ can đảm mở cánh cửa bước vào không gian ký ức sống động đầy ắp hình ảnh chứa nụ cười của hai người trong bữa tiệc cưới được tổ chức nhanh chóng bên một bờ biển vắng nơi cô trao những ước nguyện lặng thầm về tình yêu giữa hai người, hình ảnh cuối cùng của anh xuất hiện trên một tờ báo cùng nét cười duyên dáng bên cạnh dòng tít nổi bật: “MC Trần M.A. trao tặng quỹ Angels món quà cuối cùng của sự sống”. Đ. đã hoàn tất mọi thủ tục hành chính liên quan với phía ngân hàng để chuyển toàn số tiền tiết kiệm của anh cho quỹ bảo trợ trẻ mồ côi. Cái chết chính là sự nối tiếp của sự sống. Cái chết chính là sự nối tiếp của sự sống. Hiểu trên một phương diện khác.

Kể từ sau sự kiện hỗn loạn đó, Đ. cài chặt hộc tủ, cũng như cài chặt trái tim mình. Cô không dám đối diện với hiện thực không có anh. Cô sợ mình nhớ anh, và cũng sợ mình quên anh. Dù thực tế diễn ra theo cách nào cũng tệ như nhau. Anh bảo cô nhớ anh ít thôi, quên anh luôn càng tốt, như vậy mới có thể tiếp tục sống vui vẻ. “Anh thực sự lo lắng cho em. Anh thương em, Đoan à!”. Sự gắn kết với một ai đó về mặt tâm thức khiến chúng ta không thể vui khi người còn lại đau đớn. Anh chưa từng tỏ ra tuyệt vọng, ngược lại, rất bình tĩnh đón nhận “deadline” của thần Chết khi bác sỹ thông báo khả năng điều trị thành công là 20% vì ung thư đã phát triển đến giai đoạn 4; nhưng Đ. biết, Đ. cảm nhận được các tế bào lệch lạc đang dày vò, hủy hoại anh. Cô không thể hứa mình sẽ sống vui vẻ, hơn nữa, chắc chắn, không thể hứa sẽ quên anh. Liệu người ta có thể quên hẳn một người không? Liệu sự lãng quên đó có trở thành tội ác để rồi chính cái sự áy náy về tội ác này lại day dứt buộc người ta tiếp tục nhớ về? Đ. hiểu rất rõ cơ chế của não bộ để không tìm cách khỏa lấp nỗi đau bằng những niềm vui nhất thời. Thay vào đó, cô tập lắng nghe nỗi đau, lắng nghe tiếng nấc nghẹn từ cổ họng, lặng nghe sự xâu xé trong tâm mình.

Cầm trên tay tờ giấy xác nhận lưu trữ tinh trùng từ bệnh viện Hopes đặt tại một đất nước nơi cô từng thuộc về, cô sẽ đặt một chuyến bay vào ngày mai? Sẽ đi tìm sự nối tiếp đằng sau cái chết? Sẽ mặc kệ cho những chiếc bóng trong giấc mơ truy đuổi theo cô? Hay sẽ mỉm cười với nốt ruồi nhỏ trên bàn chân, bảo nó hãy truy đuổi theo những thứ mà thực tại đang ra sức kiến tạo?

“Biết đâu, mình sẽ gặp một chàng thủy thủ vào tuổi 40?”

“Biết đâu mình sẽ ngừng truy đuổi và bị truy đuổi bởi nỗi đau cùng cực này?”

 

Chúng ta không thể thay đổi nỗi đau cũng như những gì đã tạo ra chúng, nhưng chúng ta có thể hy vọng mình biết cách dàn xếp ổn thỏa với nỗi đau. Biết đâu đứa trẻ sẽ thực sự là sự tiếp nối của sự sống, của riêng cô?

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *