• 2013: Đồng sáng lập trang blog Nhà Có Hai Người chia sẻ về chủ đề tình yêu, hôn nhân, phong cách sống với > 500,000 người theo dõi.
  • 2015: TV host chương trình “7 phút cho bữa sáng” trên VTV7.
  • 2019: Sáng lập trang Thơ Lê Ngọc chia sẻ các sáng tác thơ với >100,000 người theo dõi.
  • 2017 – 2022: Tác giả 3 quyển sách gồm 1 quyển tuỳ bút “Nhà có hai người”, 2 tập thơ “Đành rằng giông bão lắm khi, cứ mơ và cứ yêu đi em à” và “Tan”. 
  • 2017 – 2023: Tham gia 3 dự án sách nhiều tác giả gồm “Oppa ơi đưa em tới Hàn Quốc”, “Ăn sập châu Á”, “Nhớ Hà Nội, thương Sài Gòn”.
  • 2013 – 2023: Cây viết kỳ cựu của tạp chí Đẹp trong suốt 10 năm với các bài viết mảng du lịch & ẩm thực. Đã và đang cộng tác với các tạp chí Phụ Nữ, Elle, Thanh Niên, Wanderlust Tips, Travellive, Thế Giới Văn Hoá, Bếp Gia Đình. 
  • 2017- 2023: Tham gia viết nội dung truyền thông mạng xã hội lĩnh vực du lịch, ẩm thực, chăm sóc nhà cửa, chăm sóc sức khoẻ, phong cách sống, đồng hành cùng hàng trăm thương hiệu trong và ngoài nước như Cartier, Coca-Cola, Downy, Dulux, Dyson, Edelweiss, Electrolux, Ford, Geox, Häfele, Klook, Kohler, Marriott, Muji, Phillips, PNJ, Rentokil Initial, Satori, Sprite, Sunkist, Suzuki, Tiki, Traveloka, Uniqlo, United Tastes, Vespa, v.v…

  • 2021 – 2023: Đồng hành thực hành viết trực giác giúp mở khoá cảm xúc, kết nối với bản thân và tình yêu với con chữ. 
  • Thực hành viết trực giác, yêu bền vững và sống an lành toàn thời gian. 

Chào bạn, mình là Lê Ngọc. Bên cạnh “vũ trụ công việc” mình đã xây dựng trong suốt 10 năm làm việc tự do mà bạn vừa ghé thăm, dưới đây là câu chuyện rượt đuổi cùng con chữ của mình cũng như nguyên nhân ra đời của trang web viettrucgiac.com. 

Thưở bé, mỗi khi giở một trang sách/ báo, những con chữ luôn đập vào mắt mình trước tiên, dù hình ảnh đi kèm bài viết có bắt mắt đến đâu. Trong khi nhiều người loay hoay tìm kiếm điều họ thích, mình may mắn nhận thức từ sớm rằng: mình thích chữ. Tuy nhiên, điểm số ở trường chỉ vừa đủ để mình được xếp vào nhóm văn hay chữ tốt vì những điều mình được dạy viết ra không phải là suy nghĩ của riêng mình. Vào cấp 3, mình bắt đầu cộng tác viết bài cho báo/ tạp chí. Đó là thời gian hạnh phúc khi mình được chị biên tập gợi ý viết những chủ đề yêu thích. Nhưng mình đã không chọn theo đuổi nghiệp văn chương, chỉ giữ nếp viết như một cách giản đơn mà những người hướng nội thường dùng để đối thoại với bản thân. Chính ra, văn chương đã chọn mình, vì bẵng sau nhiều năm, cô cộng tác viên bé nhỏ ngày ấy vẫn tiếp tục viết blog, viết báo, và cả viết sách, dù cô ấy không hề có chủ ý.

Sao nghe có vẻ mâu thuẫn?

Thật vậy, như đã đề cập, mình xem viết lách là một việc vô cùng cá nhân, (đôi lúc là một hành trình cô đơn). Mỗi người viết đi trên một con đường độc lập, ghi lại những điều bản thân tự trải nghiệm, biểu đạt suy nghĩ theo cái cách mà mình-cảm-thấy-như-vậy. Mọi ý niệm về sự vật, sự việc giống như những nhánh cây cứ thế vươn lên theo cách cái chúng muốn, như dòng suối róc rách luôn biết chảy về đâu. Mình cứ vậy mà sống và viết, thế thôi! Từ quyển nhật ký con con, đến blog 360 độ, Blogspot, WordPress, Facebook, Instagram, website… – lần lượt qua tất cả các platform nào có chỗ hiển thị chữ. Đâu ngờ, sau rất nhiều công việc khác nhau, đến lúc hội đủ thiên thời – địa lợi – nhân hoà, viết blog tưởng như chỉ để thoả mãn cái tôi yêu chữ lại có thể trở thành công việc nghiêm túc và mở ra cho mình nhiều cơ hội bất ngờ. Thế là, mình lại viết, viết nữa, viết mãi và chưa có dấu hiệu dừng lại.

Bạn thấy đó, mình không chủ ý “theo đuổi” văn chương, nhưng “văn chương” đã “đuổi theo” mình như vậy.

Để trở thành một người viết thành công, một là được giới chuyên môn đánh giá cao, hai là được nhiều độc giả yêu thích, ba là đạt cả hai điều trên, thì, hoặc người viết phải thật xuất chúng để mỗi tác phẩm viết ra tạo ra sự khác biệt, khơi gợi sự tò mò, ngưỡng mộ, thậm chí gây tranh cãi, hoặc người viết phải nằm trong số đông, là đại diện của số đông, dùng ngôn từ diễn giải những thứ rõ ràng chân thật mà số đông ấy không tự mình phơi bày được, khiến họ đồng cảm, giúp họ tháo gỡ những nút thắt bên trong. Còn mình với những trang viết của mình chưa từng phải cố làm hài lòng ai ngoài thoả mãn nhu cầu được giãi bày bằng chữ từ chính mình. 

Mấy năm gần đây, mình nghe thấy tiếng vọng bên trong mình rõ ràng hơn bao giờ hết. Tiếng vọng đó không ngừng thôi thúc mình dấn thân vào con đường làm bạn với chữ. Mình khao khát được viết văn và sáng tác thơ. Mình thèm được dành hàng giờ mân mê con chữ, sống trọn vẹn với cảm xúc dâng trào mãnh liệt. Mình tha thiết trở thành một người viết nghiêm túc, cẩn trọng với từng dòng chữ, câu thơ. Một người anh chia sẻ với mình về thơ ca đã nói một câu mà mình sẽ ghi nhớ mãi, rằng “em đừng nói rằng mình chỉ đang dạo chơi trên con đường sáng tác thơ nữa, hãy xem xét lại khao khát trong em”. Anh nói phải, tiếng vọng phát ra, còn mình… cớ sao lại không thừa nhận?! Rõ là mình có muốn từ chối cũng có được đâu! Ngay tại thời điểm nhận ra điều đó, mình muốn đưa ra lựa chọn. Mình chọn làm một người thực hành viết trực giác toàn thời gian. Viết bằng trực giác chính là viết bằng tất cả ý nguyện, thôi thúc, khát khao, viết để đáp lại tiếng vọng âm vang trong hang động tâm hồn.
 

Trang web “Viết Trực Giác” ra đời bằng lẽ giản đơn như vậy. Viết trực giác là phương pháp sử dụng trực giác để biểu đạt cảm xúc, thể hiện mong muốn, đào sâu vào nội tâm thông qua con chữ. Thực hành viết trực giác cũng đồng thời là thực hành yêu bền vững, sống an lành và trọn vẹn. Là một người thực hành viết trực giác toàn thời gian, mong rằng mình sẽ có duyên đồng hành cùng bạn trong hành trình viết trực giác – kết nối sâu sắc với chính bạn.