Jun Phạm – Niềm vui của nhà có một người

Jun không bao giờ ngủ ngon ở một nơi nào bằng nhà của mình.

Dung dị và chân thành là hai từ đơn giản nhất để hình dung về Jun Phạm – một gương mặt vô cùng quen thuộc trong làng giải trí. Nhưng điều khiến mình vô cùng yêu quý Jun không phải là sự thành công của Jun trong lĩnh vực nghệ thuật mà chính là khi Jun cởi bỏ thứ ánh sáng lấp lánh, trở về làm một người bình thường, thoải mái tận hưởng những khoảnh khắc giản dị ngay trong chính ngôi nhà của mình. Mình có duyên gặp gỡ chàng nghệ sỹ đa-zi-năng ấy từ năm 2014. Thời gian đó, anh thường lui tới căn tiệm Nhà Có Hai Người (sau này là Rế) nhặt nhạnh bát, đĩa, vật dụng trang trí bếp. Nhớ mãi hình ảnh chàng trai thong thả rảo bước quanh những hàng kệ, chọn vài món vật dung yêu thích, mang về tổ ấm, vận dụng sáng tạo để sử dụng những món đồ theo cách riêng mới mẻ.

Ngoài là một nghệ sĩ đa năng xuất hiện khá nhiều trên các chương trình truyền hình, Jun còn sở hữu một kênh Vlog riêng mang tên “Nhà Có Một Người”. Jun chia sẻ: “Niềm vui của Nhà Có Một Người đến từ rất nhiều thứ. Sẽ rất thơ mộng để trả lời rằng sáng sớm thức dậy vẫn thấy bình an bên ly cafe cùng những chú mèo, nhưng đời đâu như là thơ! Jun yêu thơ nhưng vẫn khá thực tế với những buổi sáng đi làm như bao người. Với Jun, khi đi làm được lao động, được sáng tạo cùng bạn bè, đồng nghiệp, đó là niềm vui. Còn khi mệt, căn nhà xinh xắn sẽ dang tay đón mình về. Jun không bao giờ ngủ ngon ở nơi nào bằng nhà của mình”.

Đọc để hiểu thêm về cuộc sống đời thường của Jun Phạm ở bài phỏng vấn bên dưới bạn nhé!

Kể một chút về lịch làm việc của anh Jun nhé! Theo anh, khi làm công việc tự do, dành thời gian cho bản thân khó hơn hay dễ hơn so với công việc cố định? 

Từ lúc bắt đầu sự nghiệp, Jun luôn đi theo hình mẫu người nghệ sỹ đa năng. Bất cứ việc gì liên quan đến nghệ thuật như: hát, diễn suất, mc, biên kịch, sáng tạo nội dung, … Jun đều làm nếu có cơ hội. Tất cả những việc trên đa số phụ thuộc vào những show mà mình được book nên công việc của mình cũng khá tự do về giờ giấc. Duy chỉ có việc sáng tạo nội dung cũng như biên kịch phim thì ngoài việc được book mình vẫn có thể chủ động sáng tác khi ý tưởng bất chợt đến. Hoàn thành nội dung những ý tưởng cũng là công việc và sở thích hàng ngày của mình. Nhờ thế cuộc sống cũng khá thoải mái và bớt nhiều áp lực ở những thời điểm “ế show”.

Được biết, anh rất mê sắm sửa đồ decor nhà cửa. Sở thích này bắt đầu từ lúc nào? Có người nào đó ảnh hưởng lên phong cách sống hiện tại của anh không? 

Jun nghĩ sở thích sắm đồ decor nhà cửa nó xuất phát từ việc sáng tạo hiện tại rất nhiều. Mình xem nhiều, đi nhiều, đọc nhiều, viết nhiều, cảm nhận nhiều mỗi ngày từ nhiều nguồn khác nhau khiến mình có ước mơ trình bày căn hộ nhỏ của mình theo cách kể riêng. Jun muốn khi bạn bè đến nhà chơi, họ sẽ luôn có cảm giác ấm áp và nhận ra một chút cá tính của mình từ những góc nhỏ, ánh sáng cho đến thức ăn. Jun nghĩ xuất phát từ điều đó, sự lượm nhặt mỗi ngày để hoàn thiện từng góc nhà đã trở thành sở thích và đam mê không thua kém gì công việc mỗi ngày của mình. Nhưng lâu dài sở thích này cũng oái ăm một chút vì bây giờ bản thân mình phát hiện ngôi nhà bắt đầu có quá nhiều thứ không còn dùng đến, thỉnh thoảng giống cái shop bán đồ nội thất rồi. 

Có bao giờ anh cảm thấy khó khăn trong việc lựa chọn và theo đuổi lối sống mình yêu thích? Để thực hiện điều này, yếu tố nào theo anh nghĩ là quan trọng (ví dụ như sự nghiệp vững vàng, độc lập tài chính, hay tạo được tiếng nói riêng) và liệu trong hành trình đó có cần đánh đổi điều gì không? 

Lúc dưới 30 tuổi, Jun thực sự cảm thấy cân bằng sở thích và sự nghiệp rất khó. Công việc mình thì cần hào nhoáng, sở thích mình thì lại thích những gì mộc mạc. Có nhiều lúc không phải chiếc áo nào Jun mặc đi diễn Jun cũng thích đâu. Đa phần đều vì hình ảnh mà khách hàng muốn Jun thể hiện thế nào. Jun cũng mất khá nhiều job vì sản phẩm của họ quá luxury và hiện đại không thích hợp với phong cách sống và hình ảnh ngôi nhà hàng ngày Jun update trên mạng xã hội. Nhưng 3 năm qua, Jun học được một điều. Nếu chỉ chăm chú vào những điều mình mất đi thì cuộc sống sẽ bi kịch lắm. Tại sao mình không nhận ra những cơ hội, những điều có được khi mình bắt đầu sống theo phong cách mình yêu thích cũng đến rất nhiều. Ngoài công việc, thứ mà Jun nhận lại được nhiều nhất chính là cảm xúc để sống mỗi ngày. Mình nhận ra mình đang sống chứ không phải đang tồn tại. Mình biết điều gì làm mình vui, điều gì làm mình không ổn. Mình tôn trọng ngôi nhà và nó cũng đáp lại bằng việc tôn trọng những niềm vui và nỗi buồn của mình.

Gia đình là một nhưng cũng là hai với Jun. Tình yêu thương giúp chúng lớn lên mỗi ngày. Nhưng Jun cũng tỉnh táo để nhận ra rằng, không có gì trên đời là mãi mãi ở bên mình vì thế hãy cứ yêu thương chứ đừng phụ thuộc quá nhiều vào yêu thương.

Gia đình đối với anh có ý nghĩa như thế nào?

Gia đình là một nhưng cũng là hai với Jun. Nói ra hơi khó hiểu một chút nhưng với Jun, chúng ta mỗi ngày đều phải làm hai việc lớn để sống. Một là chăm sóc và yêu thương gia đình gốc của mình: bố, mẹ, anh, chị, em. Hai là chăm sóc và yêu thương gia đình riêng của mình: bản thân, tâm hồn mình, những chú mèo, những góc nhỏ, những cái cây ngoài ban công. Hai điều này vô cùng quan trọng. Tình yêu thương giúp chúng lớn lên mỗi ngày. Nhưng Jun cũng tỉnh táo để nhận ra rằng, không có gì trên đời là mãi mãi ở bên mình vì thế hãy cứ yêu thương chứ đừng phụ thuộc quá nhiều vào yêu thương.

Anh có nghĩ rằng việc cân bằng trong phong cách sống giữa các thế hệ là điều cần thiết?

Sẽ là cần thiết nếu chúng ta sống cùng chung một mái nhà. Nhưng cũng không cần thiết lắm nếu mỗi thành viên ở một nơi khác nhau như gia đình Jun. Nhưng với Jun, ít nhiều gì thì phong cách sống của mình cũng được ảnh hưởng một phần từ sở thích và thói quen của bố mẹ. Bố Jun cũng là một người thích động vật, ưa thiên nhiên và mê những đồ nội thất màu gỗ.

Niềm vui của “nhà có một người” là gì? 

Niềm vui của nhà có một người đến từ rất nhiều thứ. Sẽ rất thơ mộng để trả lời rằng sáng sớm thức dậy vẫn thấy bình an bên ly cà phê cùng những chú mèo nhưng đời đâu như là thơ. Jun là một người yêu thơ nhưng vẫn là một người khá thực tế với những buổi sáng đi làm như bao người. Nhưng Jun nghĩ điều làm Jun vui mỗi ngày đó chính là được đi làm, được lao động, được sáng tạo cùng bạn bè đồng nghiệp và nếu mệt thì căn nhà xinh xắn của mình đang dang tay chào đòn mình về. Quả thực Jun luôn muốn về nhà của mình. Jun không bao giờ ngủ ngon ở một nơi nào bằng nhà của mình. Thơ hay là bài thơ không quá xa vời mà ngược lại phải thật sự gần gũi với cuộc sống.

Quy tắc của anh trong cách sắp xếp, phối hợp các vật dụng trong nhà? (Ví dụ như đặt những món đồ mang cá tính riêng cạnh bên nhau để tạo thành một cá tính chung). 

Quy tắc sắp xếp của Jun bao quát hơn đến từ quy tắc mua sắm. Nhà Jun theo phong cách cozy kết hợp với wabi-sabi, bừa bộn một cách trật tự và đề cao vẻ đẹp của sự lụi tàn. Nên nếu quá ngăn nắp, tinh tươm thì mất đi cái chất đó, nhưng để bừa bộn một cách trật tự thì Jun phải rất đắn đo và kĩ lưỡng trong việc mua sắm, các màu đồ vật đa số sẽ là trắng, be, nâu, xanh rêu,.. không thể có bất cứ ,một cái gì quá nổi, quá bóng bẩy hoặc quá sang trọng trong ngôi nhà này được. 

Chúng ta phải tự hỏi chúng ta muốn gì? Tiền, địa vị, sự nghiệp, tình yêu, hay sự cân bằng. Chúng ta trả lời được câu hỏi ấy tự khắc thói quen và hành động sẽ thay đổi.

Nhà rất ấn tượng với khả năng sáng tạo của anh trong việc sử dụng những món đồ quen thuộc theo cách khác. Với anh, sáng tạo là một loại năng lực hay một sự trau dồi? Tính sáng tạo đó có ứng dụng lên tất cả những công việc khác của anh, chứ không riêng gì việc bày biện không gian không? 

Cám ơn Lê Ngọc nhé! Jun nghĩ sáng tạo là máu của mình rồi. Một ngày mà mình không làm hay không tiếp xúc được với cái gì thú vị từ việc sáng tạo thì chắc hôm đó năng lượng mình kém lắm. Jun khá đồng tình với việc sáng tạo đến từ năng khiếu rất nhiều nhưng thực sự nếu không trau dồi học hỏi cùng sở thích và đam mê thì năng khiếu đó cũng sẽ nhạt dần theo năm tháng thôi. Người sáng tạo là người sống có nhiều ước mơ thú vị. Jun không nói là ước mơ lơn nhé. Lớn khác với thú vị. Sự thú vị giúp cuộc sống này màu sắc hơn, không chỉ trong việc trang trí nhà cửa mà còn trong công việc hàng ngày nữa. Ai bảo một bác sỹ không thể vẽ tranh, một giáo viên không thể sáng tác nhạc, một nhân viên văn phòng không thể làm thơ, một đầu bếp không thể trồng hoa. Và Jun cũng là người mong muốn khám phá bản thân nhiều hơn nữa trong những năm sắp tới.

Đối với anh, giá trị của một món đồ nằm ở đâu? 

Giá trị của ta nằm ở việc ta làm được gì cho xã hội, cho gia đình, cho tâm thức ta thì giá trị của một đồ vật cũng vậy. Nó được ra đời là để phục vụ cho nhu cầu sử dụng của con người. Nhu cầu sử dụng của con người thì nhiều lắm. Trong đó có một nhu cầu vẫn còn đang rất nhiều tranh cãi đó chính là lưu niệm. Người thích góp nhặt thì gọi là kỉ niệm, là trang trí, là sưu tầm. Người thích tối giản thì bảo là bề bộn là bừa bãi. Nhưng tất cả đều là sự tương đối. Miễn rằng hôm nay mình nhìn vật đó và mình cảm nhận được nó còn kết nối với mình ở một khía cạnh nào đó thì Jun nghĩ đồ vật ấy vẫn còn rất giá trị.

Một buổi tụ tập tại nhà anh Jun sẽ diễn ra như thế nào nhỉ? 

Sẽ rất ồn ào và khác biệt với sự yên tĩnh hàng ngày của nó. Mọi ngươi vào trầm trồ rồi hỏi hang cái này mua ở đâu, cái kia mua ở đâu. Vốn dĩ bếp nhỏ nên khi nấu nướng nhiều người cũng khiến không gian hơi chật chội. Ban đầu Jun sợ phiền nên hay mời mọi người ra ngoài ăn cho khoẻ nhưng sau này mới biết họ rất thích không gian của mình. Người nấu ăn ở bếp, người ôm mèo, người nằm sofa xem tivi, người ra vườn chill… Có vẻ như ai cũng đang tận hưởng cái “một mình” của mình trong ngôi nhà nhỏ này.

Anh có cho rằng cuộc sống hiện đại khiến mọi người dường như mất kết nối, ngay cả với chính ngôi nhà của họ? 

 Chắc chắn rồi vì Jun cũng đã từng như vậy. Nhưng sau nhiều năm quan sát Jun nhận ra mình rất may mắn khi vượt qua được cái rào cản suy nghĩ về việc giàu rồi mới sống theo một lối sống nào đó được. Jun đã từng chỉ biết đi làm, kiếm tiền, mùa nhà, mua xe nhưng rồi cũng rơi vào tâm trạng mất cân bằng vì chẳng muốn về nhà nữa. Jun chợt nhớ ra vì sao lúc chưa có nhà, lúc còn ở nhà thuê, mình lại cảm thấy hăng say và nhiệt huyết hơn lúc đã ổn định. À thì ra lúc ở nhà thuê, mình đã biết trang trí căn phòng, góc riêng của mình sao cho thật đẹp và hợp với tính cách của bản thân, nhờ vậy mình chưa bao giờ cảm thấy nhà thuê là nhà của chủ nhà mà Jun đã luôn tin rằng nó từng là căn phòng thực sự của riêng mình. Từ lúc đó trở đi Jun quyết định thay đổi căn hộ mình mua được từ phong cách rất phổ thông như bao căn hộ khác trở thành phong cách riêng như hiện tại.

Cách anh giữ cân bằng giữa cuộc sống yên bình mình mong muốn với công việc mình không ngừng bị cuốn theo? 

Jun nghĩ mình không có bí quyết nào cả. Cái quan trọng nhất là suy nghĩ của chúng ta. Mục tiêu sống của mỗi người quyết định chất lượng sống của họ. Chúng ta phải tự hỏi chúng ta muốn gì? Tiền, địa vị, sự nghiệp, tình yêu, hay sự cân bằng. Chúng ta trả lời được câu hỏi ấy tự khắc thói quen và hành động sẽ thay đổi. Còn nếu chúng ta trả lời rằng: Tôi muốn một cuộc sống cân bằng nhưng tôi chưa có điều kiện thì thật ra cái bạn đang muốn là một cuộc sống có điều kiện hơn chứ không phải một cuộc sống cân bằng.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *