Ngủ dưới trời sao

Dạo gần đây, khi nhắm mắt lại, tôi thường “nhìn thấy” một bầu trời sao tâm trí. Những ngôi sao sáng rực nổi bật giữa màn đêm đen kịt vừa là hiện thực vừa là ước mơ của hai trái tim tự do. Nó thực ở chỗ chúng tôi đã cùng nhau đặt chân đến đây – Big Bend Park, nơi có bầu trời tối nhất nước Mỹ; và chúng tôi rời đi với ước mơ sẽ còn cùng nhau rong ruổi đến những khung trời huyền ảo đến tận lúc già.

 

Ngủ dưới trời sao

Tôi và cô bạn thân hẹn nhau rằng hai cặp đôi sẽ cùng đi… hưởng tuần trăng mật vì ngày cô ấy làm lễ cưới cũng chính là ngày vợ chồng tôi ký giấy đăng ký kết hôm cách đó 10 năm. Vậy là một tuần sau lễ cưới của cô bạn, chúng tôi hẹn gặp nhau tại San Antonio để lên đường đi Big Bend Park. Hai chiếc xe bon bon trên đường, sau gần tám tiếng đồng hồ thì đến thị trấn Alpine, từ đó mới tiếp tục rẽ vào một con đường dẫn đến thị trấn Terlingua – cách cổng Big Bend Park khoảng 1 tiếng lái xe. Đó là chỗ nghỉ gần nhất chúng tôi có thể tìm ra bởi những khách sạn/ nhà nghỉ/ Airbnb bên trong công viên và gần cổng công viên đều đã hết phòng từ rất sớm. Chúng tôi xuất phát tầm trưa, nên khi đến nơi trời đã sẫm tối. Nếu bạn tò mò vì sao nơi đây lại có bầu trời tối nhất nước Mỹ, xin thưa, chính bởi vì toàn bộ khu vực sa mạc Chihuahuan được bảo tồn, các thị trấn nằm cách xa nhau, nhà cửa vô cùng thưa thớt, ban đêm không có lấy một ánh đèn trên đường. Do đó, chúng tôi đã tìm ngay một siêu thị tại trung tâm thị trấn Alpine (khi ấy còn mở cửa) để mua nguyên liệu nấu ăn và đồ uống cho bữa tối vì đi sâu thêm chắn chắn không có hàng quán nào còn mở cửa.

Lúc đến nơi, chúng tôi nhìn nhau cười mãn nguyện vì chọn lựa qua đêm tại thị trấn Terlingua quả thật đúng đắn. Giữa một bãi đất rộng lớn, hai “căn nhà” duy nhất chính là xác của hai chiếc xe RV (loại xe với phần thân là một thùng container lớn có đủ không gian và tiện ích như một căn nhà dành cho dân yêu xê dịch). Bên trong “nhà” được chia làm 2 phòng ngủ ở 2 đầu, 1 phòng tắm, còn lại là gian phòng khách nối với bếp ở chính giữa. Chắc phải cách chỗ chúng tôi vài dặm mới có thêm một ngôi nhà. Chúng tôi là những con người bé nhỏ lọt thỏm giữa sa mạc mênh mông. Còn gì tuyệt vời hơn thế?! Cả bọn nhanh chóng dỡ đồ đạc xuống. Cánh đàn ông thắp đèn, kê chiếc bàn lớn ra trước “cửa nhà”, nhóm bếp. Thời tiết khô đến nỗi củi anh nhặt về bén lửa rất nhanh. Tôi và cô bạn sơ chế nguyên liệu cho bữa tiệc BBQ ngoài trời. Bữa tối đơn giản với thịt lợn xông khói bằng chỗ củi thơm, salad rau củ, soup gà, bên ánh đèn leo lét từ chiếc điện thoại, dưới bầu trời đầy sao, cùng tiếng nói cười là những thước phim đi sâu vào tâm khảm mỗi người. Nhớ lần đầu ngắm sao cùng anh, chúng tôi ở trên bản San, Bát Xát, Lào Cai, vô cùng kinh ngạc vì sao trên đầu nhiều không đếm xuể. Tại Terlingua, sự kinh ngạc nhân lên gấp nhiều lần, bởi những ngôi sao không chỉ chi chít, dày đặc, mà còn sáng như ánh đèn neon nhưng vô cùng vi ảo vì bên trong chúng chứa đựng sự sống của vũ trụ bao la. Đêm thứ hai, anh chồng mới cưới của cô bạn tôi đặt một chiếc kính thiên văn ngay gần bàn ăn để cả bọn có thể ngắm sao ở cự ly gần. Tôi và cô bạn trèo lên thùng xe, trải chăn gối ra, nằm dài, chỉ nhau xem những ngôi sao đẹp. Chúng tôi còn đặt tên cho chúng, rồi cười nắc nẻ như trẻ con. Thi thoảng, cơn gió lạnh kéo qua làm cả hai run lập cập, phải ôm chầm lấy nhau, nhưng lòng thì ấm vô cùng.

Thức giấc giữa sa mạc

Sáng hôm sau, cả bọn kéo nhau dậy thật sớm để lên đường đi Big Bend Park. Khung cảnh buổi sáng cũng mang lại sự choáng ngợp không thua gì khung cảnh đêm qua. Lúc này, chúng tôi ý thức được mình đang thực sự ở giữa sa mạc bởi xung quanh chỉ toàn là các loại cây đặc trưng của vùng khô cằn. Toàn bộ khung cảnh được phủ một màu vàng óng từ ánh sáng mặt trời và từ màu sắc của những quả núi, đất, đá phản chiếu lại ánh mặt trời. Trước khi rời đi, tôi có duyên gặp bà chủ nhà. Bà kể chồng bà là nhà nghiên cứu thực vật nên cả gia đình bà đã chuyển về đây sống trên 10 năm. Vùng này hiếm khi có mưa, lúc nào cũng khô cằn, dịch vụ chẳng có gì cũng khá buồn tẻ, nhưng bà lại thấy tâm hồn mình hợp với chốn này. Suy cho cùng, con người cũng chỉ là một phần bé nhỏ thuộc về tự nhiên. Có thể sống hoà hợp với thiên nhiên ở những nơi như thế này thật đáng quý! Đến Big Bend Park, chúng tôi vào phòng thông tin để lấy tấm bản đồ. Tại đây có rất nhiều trails (đường đi bộ) cho du khách lựa chọn. Chúng tôi không phải “dân chuyên” nên chỉ chọn đường trail ngắn, độ dốc thoai thoải. Chúng tôi chậm rãi cất bước theo Lost Mine trail, vưà đi vừa ngắm nghía, chụp ảnh, nghỉ chân ăn nhẹ dọc đường nên cũng mất gần 6 tiếng để hoàn thành chuyến hiking.

Công viên quốc gia Big bend ở tây nam Texas, bao gồm toàn bộ dãy núi Chisos và một vùng rộng lớn của sa mạc Chihuahuan. Với diện tích 3,242km, khu bảo tồn lớn nhất của địa hình và hệ sinh thái sa mạc Chihuahuan là nơi ta mặc nhiên bị sự trống rỗng xâm chiếm. Cứ thế, ta từ tốn đón những “cơn gió lạ” ùa vào. Nhất là sau khi đi bộ hàng giờ để lên đến đỉnh núi Chisos, cảm xúc thay đổi từ chán nản vì chùn chân, mỏi gối đến hào hứng, phấn khích khi càng lên cao khung cảnh càng đẹp thót tim. Đứng trên cao nhìn xuống, ta cảm thấy mọi nỗi buồn, sợ hãi, giận dữ, và cả tình yêu đều trở nên nhỏ bé trước thế giới bao la. Thậm chí, cảm thấy hài lòng với ý nghĩ “i’m nobody!” (“Mình chẳng là ai cả!”) để luôn có thể trở thành một con người mới, hoàn toàn mới; luôn có thể bắt đầu không vướng víu bất kỳ giới hạn định kiến nào. Bởi ta thực sự quá nhỏ bé, sống cuộc đời quá ngắn ngủi, hiểu biết quá ít ỏi so với cái thế giới mà ta đang chậm rãi ngắm nhìn mà không cách nào thu trọn. Những ngọn núi, bầu trời, lũ chim ưng sải cánh bay lượn chẳng biết ta là ai. Không danh tính, không tiền bạc, không địa vị, không ràng buộc. Ta hoàn toàn trống rỗng.  Và sự trống rỗng ấy… quả thực, dễ chịu đến lạ kỳ!

Bơi thuyền trên đường biên giới

 

Vì ngày hôm trước đã leo núi rã chân nên ngày thứ hai, chúng tôi quyết định đặt tour chèo thuyền kayak. Phải nói rằng cuộc đời tôi chưa bao giờ có một trải nghiệm choáng ngợp hơn thế! Hẻm núi Santa Elena thuộc công viên quốc gia Big Bend, Texas với dòng sông Rio Grande nằm giữa những vách đá vôi dựng đứng hàng triệu năm tuổi. Nơi đây cũng chính là biên giới giữa Mexico và Hoa Kỳ. Chèo thuyền giữa dòng nước có nghĩa là đang ở ngay trên đường biên giới. Từ thị trấn phải mất khoảng 1 tiếng rưỡi lái xe theo đường núi để vào đến Santa Elena. Khung cảnh hai bên đường mang vẻ đẹp hoang dại đặc trưng của những vùng sa mạc rộng lớn. Những bụi larrea tridentata, những cây yucca, xương rồng Opuntia và những bụi cỏ dại với nguồn sức sống mạnh mẽ trải rộng ngút mắt. Hôm ấy đầu tháng Năm, nước sông cạn veo. Một số đoạn, cả bọn phải nhảy ra khỏi kayak, đi bộ, kéo theo chiếc thuyền để không mắc cạn. Ngoài chèo thuyền, người dân quanh đây còn có thể hiking dọc hai bên bờ và nhảy ùm xuống tắm. Có những đoạn nước sâu, những người hiking phải chịu ngập nước qua đầu gối, và có thể vấp đá trơn trượt, nên hầu như mọi người chỉ dừng lại ở một bãi rộng. Còn muốn đi sâu vào trong thì phải chèo thuyền.

Chúng tôi chèo thong thả gần 2 tiếng tiến sâu vào hẻm núi, vừa chèo vừa ngắm cảnh, thi thoảng mỏi quá thì nghỉ tay, ngắm lũ chim yến bay lượn. Đôi mắt như bị hút vào khe sáng giữa hai vách đá và trái tim không ngừng nung nấu ý định tiến về phía trước. Cả bọn nghỉ trưa dưới một vòm đá uốn cong trông vừa an toàn vừa ấm áp như một ngôi nhà thực thụ cho những kẻ lãng du. Nước sông trong xanh, mát rượi, dòng chảy xiết nhẹ, lòng sông bằng phẳng làm mình không thể kiềm lòng, bèn cởi tung áo khoác để thả trôi cơ thể theo dòng nước. Giữa khung cảnh hùng vĩ, tôi tự thấy con người cũng không khác lũ chim là mấy – bé nhỏ, dễ tổn thương, không thể tách mình ra khỏi tự nhiên dù ôm nhiều tham vọng đến đâu.   Trên đường quay về, anh lỡ đánh rơi flycam xuống lòng sông, chúng tôi nán lại mò tìm, may sao tìm được. Chị dẫn tour là người xứ khác đến đây sinh sống và mở tour du lịch đã nhiều năm bảo rằng chị gặp không biết bao nhiêu gương mặt người, nhưng chưa gặp ai “mất của” mà lại hớn hở như vợ chồng tôi. Anh cười, đáp: “Đi đến đâu cũng phải tạo ra kỷ niệm!”. Chị cười vang khắp hẻm núi. Quả thật, trong sâu thẳm, tôi tin rằng những điều chúng tôi có được luôn nhiều hơn những điều đánh mất, và kỷ niệm vốn là thứ quý giá nhất sẽ theo chúng tôi suốt cuộc đời.  

(Bài đăng trên báo Phụ Nữ tháng 12 năm 2023) 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *