Thị dân làm thơ

 

ngoài khung cửa, thành phố đã lên đèn

trang chữ ẩn dưới màn đêm thổn thức 

tôi ngụp lặn giữa ảo ảnh di mờ 

thời gian lặng kéo dài ra vô tận 

 

tôi vốn dĩ là con người bất cẩn 

đánh rơi tôi trên bãi cát một chiều 

một thị dân chỉ biết bước vẹo xiên  

trên lề đường chật kín bao hàng quán 

 

tôi vốn dĩ chẳng bao giờ tính toán 

năm – mười năm, những kế hoạch dông dài 

dòng suy nghĩ phân vân tìm trái – phải 

chắp vá hôm nay bằng mộng ước hôm qua 

 

tôi vốn dĩ là con người lúng túng 

ngẩn ngơ nghe ai đó nói thương mình 

chẳng đáp nổi lời đối đáp thông minh 

chọn im lặng trước đám đông đàm tiếu

 

tôi vốn dĩ bé nhỏ như hạt tiêu 

đứng một mình chẳng dậy lên mùi vị 

một thị dân chỉ biết nằm mộng mị 

tìm dấu chân trên bãi cát nhuộm vàng

 

người ta bảo dại mang kiếp dã tràng 

mới ngồi đó mân mê từng con chữ 

một thị dân chẳng bao giờ kiêng khem 

chuyện yêu đương, chuyện viết, chuyện mộng đời

 

tôi sẽ viết gì đây hỡi tôi ơi?

mỗi câu chữ đều chứa chan khát vọng 

một thị dân gói ghém mình cô đọng  

trong chiếc hộp vuông thơm ngát hương trà

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *