Viết trực giác – lèo lái con thuyền chữ trên dòng sông cảm xúc

Nếu bạn cảm thấy khó khăn khi phải làm một việc gì đó theo đúng kế hoạch hoặc vào khung thời gian nhất định, có thể bạn sẽ muốn đọc tiếp những dòng dưới đây.

Vốn dĩ, mình là người sống theo bản năng – thích gì làm nấy, mọi quyết định chủ yếu được dẫn dắt bởi tầng sâu vô thức mà đôi khi chính mình cũng sẽ không thể lý giải nếu không chậm rãi ngồi xuống trò chuyện với bản thân. Đối với việc thực hành viết, mình chưa bao giờ là một người viết chăm chỉ hay kỷ luật. Nhưng mình đã đi được một chặng đường dài bền bỉ nhờ theo đuổi phương pháp viết trực giác – biết lắng nghe và cảm nhận dòng chảy bên trong.

Khi lắng nghe đủ, mình sẽ hiểu rằng mình sẽ không thể ngồi vào bàn viết vào đúng 8h sáng hay 9h tối mỗi ngày, sẽ không thể cứ ngồi vào bàn viết là sẽ viết được thật tốt, mình sẽ không thể gạch đầu dòng các ý chính rồi cứ thế viết thành một bài trọn vẹn. Còn nữa, không phải lúc nào mình cũng có thể chuyển rung cảm thành chữ ngay tại thời điểm sợi dây cảm xúc không ngừng nẩy lên những nốt nhạc mà có thể cần rất nhiều thời gian sau đó để những cảm xúc lắng xuống, hoà vào tổng thể sự chiêm nghiệm của bản thân để đúc kết thành một tác phẩm văn, thơ. Khi cảm nhận đủ, mình sẽ hiểu rằng mình đang khó chịu nếu cố ép bản thân làm những điều kể trên để nhắc nhở bản thân dừng lại, không cần phải cố gắng quá mức, bởi văn chương thực sự phải được sinh ra từ sự chân thành.

Thuận theo dòng chảy tự nhiên trong việc thực hành viết chính là cho phép bản thân đưa ra quyết định phù hợp cho tay viết thì tâm an. Cụ thể thế này, trong mỗi tuần và mỗi ngày, đâu là thời điểm năng lượng của mình lên cao nhất? Nếu “hội chứng thứ hai” khiến bạn cảm thấy uể oải, hãy cứ thu xếp để hoàn thành mọi việc sớm nhất có thể vào thứ hai, hoặc có thể nghỉ ngơi ngày thứ hai (nếu bạn làm tự do). Nếu bộ não không thể hoạt động minh mẫn vào buổi sáng mà chỉ thức tỉnh vào buổi chiều/ tối, hãy cứ chọn viết vào khung giờ chiều/ tối. Nếu bạn có đủ cảm xúc và hạ quyết tâm viết một chủ đề nào đấy nhưng thực tế trong lúc viết, mãi vẫn chưa thể viết ra tất cả, hãy cứ cho phép mình được viết ra những ý niệm nảy nở ở thời điểm hiện tại. Còn hôm nào cảm hứng đến ồ ạt, hãy cứ thản nhiên đón lấy và tận hưởng trải nghiệm tuyệt vời cùng những con chữ, cảm nhận xem ý tưởng nào trong vô vàn ý tưởng khiến mình bị thôi thúc nhất, viết về điều đó trước tiên, rồi lần lượt đến các ý tưởng khác.

Tóm lại, không thể viết buổi sáng thì viết buổi tối; không thể viết dài thì viết ngắn (thậm chí chỉ cần gạch đầu dòng những rung cảm tại thời điểm đó cho khỏi quên); không thể nghĩ ra nên bắt đầu bài viết từ đâu thì bắt đâu ngay với hình ảnh đầu tiên xuất hiện trong đầu (ví dụ: Tôi đang ngồi trên bàn làm việc cùng chiếc bánh tart táo ngọt ngào xinh đẹp, đợi những ý tưởng xuất hiện). Không thể viết thật hay thật trọn vẹn thì viết nhăng viết cuội. Tóm lại, hãy cứ viết bất cứ khi nào và theo bất cứ cách nào bạn thích.

Trong trường hợp viết lách là một công việc, không hoàn thành là không xong với… deadline, việc lên kế hoạch cho bài viết, cho tuần mới, tháng mới là cần thiết để có cái nhìn bao quát về những việc phải hoàn thành. Bạn sẽ thắc mắc liệu mình có lên kế hoạch cho bài viết này, nhiều bài viết khác, hay các bản thảo sách của mình không? Dĩ nhiên, một kế hoạch cụ thể sẽ luôn được vẽ ra, nhưng mình thường bám theo kế hoạch 50%, và thả lỏng 50%. Bài viết bạn đang đọc nằm trong 50% thả lỏng của mình đó!

Có nghĩa là mình có dự định rõ ràng rằng sẽ viết một số bài chia sẻ về trải nghiệm viết, kèm ngày dự kiến hoàn thành, nhưng với những bài viết mình cảm thấy chiêm nghiệm đủ để viết, mình sẽ linh động thay đổi kế hoạch để ưu tiên viết trước, hoặc trong lúc viết bài A bất chợt nảy ra ý tưởng về bài B (chính là bài viết này mà bạn đang đọc), mình sẽ linh động tạm gác bài A lại để viết bài B trước vì mong muốn của mình ngay lúc này là bài B không phải bài A. Với những bài viết cần theo sát deadline, mình hoàn toàn có thể viết mỗi ngày một chút hoặc tập trung viết một lần (tuỳ theo trực giác dẫn dắt). Tương tự, với việc viết sách, mình cũng thong thả nương theo dòng chảy của riêng mình. Khi nào không còn muốn viết gì thêm, nghĩa là khi đó tác phẩm hoàn thành. Trong hành trình viết trực giác, hãy cứ viết một cách thoải mái nhất, những lỗi chính tả, những ý dư thừa hoàn toàn có thể biên tập được cơ mà! Kỹ năng lên kế hoạch và kỹ năng biên tập bài viết sẽ rất hữu ích để đảm bảo chúng ta không tự chôn vùi mạch cảm hứng của mình.

Viết bằng trực giác là giống như đang chèo một con thuyền xuôi theo dòng chảy của nước. Nếu bạn thả lỏng hoàn toàn, thuyền sẽ chậm rãi trôi, cũng không vấn đề gì. Nhưng nếu muốn di chuyển nhanh hơn, hay dừng lại ngắm cảnh, bạn cần dùng mái chèo để điều khiển. Có nhiều người thắc mắc với mình: “viết bằng trực giác có vẻ như ai cũng viết được, sao phải học?”. Câu trả lời như mình vừa đề cập. Học viết trực giác và dành thời gian thực hành viết trực giác là học cách lèo lái con thuyền chữ của mình trên dòng sông cảm xúc. Viết trực giác, đầu tiên và trên hết, là phải lắng nghe và cảm nhận dòng chảy của riêng mình, kết nối sâu sắc với bản thân. Điều kỳ diệu sẽ xảy ra, bạn sẽ khám phá được những khúc quanh, những tuyệt tác thiên nhiên khi trở thành một “tay chèo” điêu luyện!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *